Tam Kỳ qua thơ...

altVào những năm 80 của thế kỷ XX, nhắc đến những người làm thơ ở Tam Kỳ, người ta nghĩ ngay đến những cái tên đã trở nên quen thuộc với công chúng yêu thơ: Nguyễn Tấn Sĩ, Trương Văn Ngọc, Phương Dung... Và 10 năm sau, Tam Kỳ có thêm những người làm thơ được độc giả gần xa mến mộ: Phạm Thông, Trương Quang Nhân, Ngô Phú Thiện, Nguyễn Bá Hòa, Nguyễn Ngọc Chương, Huỳnh Trương Phát... Khi Tam Kỳ trở thành trung tâm tỉnh lỵ Quảng Nam, “nâng cấp” từ thị xã lên thành phố, mảnh đất nằm ở giữa “chiếc đòn gánh gánh hai đầu đất nước” được những người làm thơ ở địa phương chọn làm đề tài sáng tác với bao cảm xúc dạt dào...

Nhớ lại một thời gian lao ở vùng ngoại vi thành phố, nhà thơ Phạm Thông không sao quên được những tháng ngày khó khăn vất vả trăm bề: “Đất vùng Đông/ Quê tôi nghèo lắm/ Củ khoai cong/ Quấn mình trong cát/ Ngón chân mẹ già/ Nguệch ngoạc giữa đường trưa”. Lúc bấy giờ, cũng như nhiều nơi trong tỉnh, kinh tế-xã hội Tam Kỳ chưa phát triển, vùng nông thôn nghèo khó nên người dân luôn thắt lòng với những lo toan: “Anh nông dân/ Gò lưng tát nước/ Ngửa mặt nhìn/ Nắng dạt đồng quê/ Cây lúa non/ Đánh đu số phận/ Cơn mưa dông/ Cứu vớt bát cơm mùa” (Phạm Thông - Lời của cát). Đêm thao thức, ngày bạc đầu với bao công việc nhà nông, đến nỗi trong bữa ăn người cha vẫn không thôi trăn trở: “Nghe kể chuyện nắng mưa dầu dãi/ Mùa vụ gối nhau/ Đếm từng ngày cha lo trước nghĩ sau/ Giữa bàn ăn nhẩm công tính việc” (Trương Quang Nhân - Con hiểu). Còn người mẹ cũng tất bật với chuyện áo cơm để nuôi đàn con khôn lớn: “Mẹ vì con gánh gồng tất cả/ Gánh nắng mưa mùa hạ/ Gánh dông gió ngày đông/ Gánh hoàng hôn về phố/ Gánh bình minh qua sông/ Gánh áo cơm nặng nợ/ Đường đời trắc trở.../ Mưu sinh” (Nguyễn Ngọc Chương - Mẹ).

Rồi tỉnh Quảng Nam được tái lập, Tam Kỳ trở thành trung tâm hành chính, nhiều vận hội mới mở ra. Chẳng bao lâu sau, Tam Kỳ được “nâng cấp” lên thành phố. Có những con đường dọc ngang theo ô bàn cờ. Có những ngã ba, ngã tư đèn đỏ đèn xanh. Có cả siêu thị - điều ít ai nghĩ tới. Bởi vậy, không lấy làm lạ khi người bà “chê” siêu thị không bằng chợ quê với lý do đơn giản: “Thương nội chợ quê nhúm tép, mớ rau/ Cháu dắt nội xem trăm hàng phố chợ/ Siêu thị miên man.../ người.../ hàng.../ thác đổ/ Nội bảo về thôi... không có chỗ mua trầu” (Nguyễn Ngọc Chương - Siêu thị). Ngay cả lớp người trẻ hơn cũng không khỏi ngỡ ngàng trước phố xá tinh khôi: “Đêm Tam Kỳ lạ lẫm những cơn mưa/ Từng vũng nước chong mắt nhìn phố thức/ Đêm ba mươi không buồn như thuở trước/ Má đã hồng, mặt phố bỗng thanh xuân/ Đêm Tam Kỳ rạo rực những bước chân/ Đường rất thực tưởng chừng trong mơ ước” (Ngô Phú Thiện - Tam Kỳ đêm).

alt
Thành phố Tam Kỳ nhìn từ sông Trường Giang. Ảnh: Anh Tuấn

Trường liên tưởng vốn là thuộc tính của thơ. Và những người làm thơ ở Tam Kỳ đã sử sử dụng thuộc tính ấy để nối mạch cảm hứng sáng tạo giữa quá khứ với hiện tại, hôm qua với hôm nay. Và tháng ba lịch sử luôn là đề tài để những người làm thơ ở Tam Kỳ khai thác dưới những góc nhìn khác nhau. Niềm hân hoan khi quê hương được hoàn toàn giải phóng, cảm xúc dâng tràn, Nguyễn Ngọc Chương viết thành thơ: “Tháng ba/ Tháng ba/ Sương khói có nhiệm màu/ Mê mải gọi như lần đầu được gọi/ Tháng ba.../ Ừ... tháng ba/ Bất chợt/ Gặp em cười/ Lúng liếng/ Tuổi hai mươi...”. Cũng với cảm xúc dâng tràn, nhưng Nguyễn Bá Hòa lại xao xuyến với tháng ba Tam Kỳ thanh tân trong xây dựng hôm nay: “Tam Kỳ đêm nay, đêm tháng ba/ Con đường mới còn thơm mùi nhựa mới/ Nhà cao tầng mặc áo xuân đón đợi/ Người ơi người ở lại cùng ta”. 

Những người làm thơ ở Tam Kỳ ca ngợi quê hương bằng những vần thơ dung dị, vì thế Tam Kỳ qua thơ lung linh những sắc màu chân thực của cuộc sống đang đổi thay từng ngày. Những vần thơ này được “nhặt” từ tập thơ “Ngõ quê” khá dày dặn do 6 nhà thơ ở Tam Kỳ tự lo bản thảo, bỏ tiền ra in thơ để... tặng bạn bè. Và đó là “món quà quê” đầy ý nghĩa của họ trong Ngày thơ Việt Nam lần thứ 8 - 2010 tổ chức vào Tết Nguyên tiêu năm nay.

LÂM BÌNH THÁI

Lượt xem: 298

Ý kiến của bạn (0)

Gởi ý kiến

hẹp hơn | rộng hơn

busy
 

Mới cập nhật


    Warning: Invalid argument supplied for foreach() in /home/baoquang/public_html/modules/mod_jabulletin/tmpl/default.php on line 4