Tạp bút - Tạp văn

Em bé và cây bưởi

Nắng hắt qua khe cửa. Bé hé dần cặp mắt xinh xắn tưởng chừng như vẫn còn đang ngái ngủ. Bình minh đã lên từ lúc nào. Chợt thoảng đâu đây mùi hương quen thuộc. Như nhận ra điều gì đó, bé vội vàng mở tung cửa sổ. 

 

Khi hoa cúc hôi nở

Đã từ rất lâu tôi không còn được chuyển đến một trường học mới, được sống trong cảm giác xôn xao chờ đón ngày tựu trường rực rỡ cờ hoa, ấm áp nói cười. Trong những giấc mơ đầu thu, khi hoa cúc hôi nở, tôi vẫn hằng thấy mình bé lại, ngày ngày đi học qua con đường tắt vắt ngang ký túc xá giáo viên giữa sắc tím nguyên sơ của vạt cúc hôi vươn lên những nụ bông dịu dàng, những búp chồi thinh lặng…

 

Hai nỗi đau

Những cơn mưa tháng bảy lại về. Có ai đó nói rằng, mùa này Ngưu Lang, Chức Nữ sẽ gặp nhau. Những hoài tưởng về một miền cổ tích vẫn nguyên vẹn. Nhưng đâu đó, trong tâm hồn người Việt, khoảng lặng giữa tháng 7 còn là ngày người ta trìu mến gọi bằng Ngày của mẹ. Hôm nay, tôi đã bắt gặp và nghe câu chuyện của hai người mẹ với những nỗi đau chẳng bao giờ kết thành hình hài.

 

Mùa thu ơi, mùa thu!

Mùa hè trong veo nắng và gió, trong veo tiếng cười đùa rồi cũng khép lại, chùm phượng cuối mùa thi hôm nao cứ cháy rực nỗi niềm thương nhớ giờ chỉ còn vương vấn trong vòm trời cũ... Khép lại sau lưng mùa hè với những chiều vàng rực nắng, ta mở lòng đón thu về trong cái rơi nhẹ của chiếc lá vàng. Thu về mang theo cơn gió heo may đầu tiên trong những cơn mưa phùn nhẹ rơi trên phố. Có lẽ thế mà lòng người dường như trở nên đa cảm, dễ rung động hơn khi những kỷ niệm ùa về. 

 

Hoa trang vườn cũ

BÀI này tôi viết riêng về hoa trang  vì hoa trang rất đẹp. Và vì tôi đã yêu một người con gái tên Trang tinh khiết, mộng ảo. Và cũng chỉ vì hoa trang đã dần phôi pha trong ký ức của tuổi già, của những giấc mơ quê mùa, hoa trang đã không còn ai chưng cất, nâng niu, không còn ai bàng hoàng sửng sốt chỉ vì một hoa trang đẹp, dại khờ, tinh khiết, giản dị, đơn sơ.

 


Trang 1 trong tổng số 61 trang.

Mới cập nhật