Truyện ngắn

Cha, con và chiếc xe đạp

Thằng Phước ôm cánh tay đầy máu chạy vào nhà, vẻ mặt hớt hải:

- Ba ơi! Con bị chúng nó đâm vào tay và cướp mất chiếc xe đạp rồi!

Ông Quyền lưng trần, quần cộc đang ngồi đọc báo ở phòng kháh, vừa nghe đã hốt hoảng, vứt chiếc kính lão trên mặt bàn vội vàng chạy tới ôm lấy  đứa con.

 

Vòng đời

Không phải chị không thương mẹ, nhưng công việc gia đình quá nhiều thứ phải lo toan nên đôi khi chị không thể chăm sóc mẹ mình một cách chu toàn. 

 

Tin nhắn

Họ quen nhau trong một cuộc hội thảo về môi trường tổ chức tại khu vực miền Trung. Quen nhau rất nhanh, tất nhiên rồi, vì trong hội thảo chỉ có chàng và nàng là hai cán bộ trẻ nhất, và nàng không những xinh mà trông rất hiền, rất thông minh. Còn chàng, chẳng kém, rất cao ráo, mặt mày, râu tóc trông rất đàn ông. Hội thảo hai ngày, thêm một ngày tham quan, lúc nào họ cũng chọn chỗ để gần nhau, nhỏ to, hết chuyện này đến chuyện khác. 

 

Điệp

Điệp là con của anh kế ba tôi, vừa sinh Điệp ra bác dâu đã mất. Lúc đó, má tôi sinh em Giang được năm ngày. Tạm thời Điệp được chuyển đến với má. Một năm sau, bác trai đi bước nữa. Nghiễm nhiên, Điệp là thành viên trong gia đình tôi, cùng lớn lên chung bầu sữa với chị em tôi, gọi ba má là “ba má”, gọi ba ruột là “bác Sáu”, như hai chị em tôi. 

 

Duyên nợ tuổi Dần

Chiều thứ bảy một ngày mùa đông, trời Sài Gòn đẹp như tranh vẽ. Tôi đang tha thẩn dạo bước trên hè phố bỗng khựng lại vì trước mặt hiện ra một thiếu nữ có sức hấp dẫn lạ lùng. Gương mặt thanh tú, chiếc mũi dọc dừa, cặp mắt tình tứ, đôi môi hé mở như đóa phù dung khi nở nụ cười khiến kẻ đối diện phải xiêu hồn lạc phách.

 


Trang 1 trong tổng số 36 trang.

Mới cập nhật