Truyện ngắn

Hoàng hôn thầm lặng

Số chị mới đúng là số khổ, Diệu!

Chị Vân bắt đầu câu chuyện mới để chứng minh cho điều mình vừa nói. Chị không phải là người nói nhiều hay dễ dàng bộc lộ tâm trạng của mình. Vậy mà chẳng hiểu sao chị lại lựa chọn tôi làm bạn tri kỷ để trút mọi nỗi niềm mặc dù chúng tôi quen nhau chưa lâu. 

 

Chia tay

TỐI thứ bảy, anh nhắn tin nói mẹ anh bị ốm nặng phải nằm viện, không đi chơi với tôi được. Anh phải vào viện chăm sóc cho mẹ. Tôi nghe vậy liền tức tốc chuẩn bị quần áo rồi ra siêu thị mua đồ đến thăm mẹ anh trong bệnh viện.

 

Bài thơ ngày cũ

HỒI sinh viên yêu em tha thiết, đêm nào tôi cũng thức khuya để làm thơ tình tặng nàng. Những bài thơ vụng dại với câu chữ ngu ngơ thuở đầu đời được tôi chép cẩn thận vào những tờ giấy ô ly với màu mực tím. Màu của sự thủy chung son sắt. Hồi đó em đón nhận những bài thơ cũng như tình cảm một cách trân trọng và nâng niu.

 

Một buổi chợ sáng

SÁNG nay cuối tuần, được nghỉ làm, tôi xách giỏ đi chợ, định bụng sẽ mua chút thức ăn ngon ngon cho cả nhà. Chợ sớm nhưng khá đông vì là ngày nghỉ. Đang loay hoay chỗ hàng rau quả chợt thấy một cô bé chừng mười hai, mười ba mặc áo màu tím hoa cà khá chỉn chu đứng khóc thút thít. Thấy hơi là lạ tôi lại gần đánh tiếng:

 

Cô giáo dạy thể dục

Nhân dịp sắp kết thúc, tổng kết năm học mẹ dẫn cậu con trai vừa hết cấp đi thăm hỏi các thầy cô giáo. Một phần là để cảm ơn thầy cô đã tận tình dạy bảo cả một năm học, phần vì mẹ muốn nó hiểu công ơn và truyền thống tôn sư trọng đạo của người học trò. 

 


Trang 1 trong tổng số 41 trang.

Mới cập nhật