Bệnh nhân của tôi

Buổi tối đang uống cà phê có thằng bé mời mua giùm mấy tờ vé số. Nhìn chiếc mũ lụp xụp che gần hết gương mặt lem luốc tôi thấy thương cảm mua 2 tờ. Đưa tờ trăm ngàn mà nó không có tiền thối, đang lưỡng lự chợt nó nhanh nhảu, chú để con sang bên kia đường đổi tiền rồi quay lại liền. Cái bóng nhỏ liêu xiêu lẫn nhanh vào phố.

Khi về rồi mấy người bạn vẫn nói tôi cả tin nhẹ dạ. Ngẫm thấy mình cũng dại quá, gần này tuổi đầu mà còn bị thằng nhóc nó lừa. Mà mình đâu biết mặt nó, chỉ nhớ nó có một vết sẹo dài ở tay trái.

Sáng hôm sau đi làm vẫn còn ấm ức chuyện tối qua, đúng là ở đời không tin ai được. Như thường lệ công việc của tôi là tiêm cho các bệnh nhân. Giường số 9, một cậu bé quấn khăn kín đầu ngồi dựa vào tường. Theo thói quen nghề nghiệp tôi vừa hỏi vừa chuẩn bị thuốc:

- Sao cháu bị tai nạn

- Tối qua cháu đang đi trả tiền thừa cho khách thì…

Trong khi cậu bé nói, tôi đưa ống tiêm lên và chợt nhận ra một vết sẹo dài…

ĐOÀN ĐẠI TRÍ

Lượt xem: 388

Ý kiến của bạn (0)

Gởi ý kiến

hẹp hơn | rộng hơn

busy

Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:

 

Mới cập nhật