Khi về rồi mấy người bạn vẫn nói tôi cả tin nhẹ dạ. Ngẫm thấy mình cũng dại quá, gần này tuổi đầu mà còn bị thằng nhóc nó lừa. Mà mình đâu biết mặt nó, chỉ nhớ nó có một vết sẹo dài ở tay trái.
Sáng hôm sau đi làm vẫn còn ấm ức chuyện tối qua, đúng là ở đời không tin ai được. Như thường lệ công việc của tôi là tiêm cho các bệnh nhân. Giường số 9, một cậu bé quấn khăn kín đầu ngồi dựa vào tường. Theo thói quen nghề nghiệp tôi vừa hỏi vừa chuẩn bị thuốc:
- Sao cháu bị tai nạn
- Tối qua cháu đang đi trả tiền thừa cho khách thì…
Trong khi cậu bé nói, tôi đưa ống tiêm lên và chợt nhận ra một vết sẹo dài…
ĐOÀN ĐẠI TRÍ
Tin mới hơn:
- 29/01/2010 10:18 - Im lặng của gió
- 22/01/2010 05:32 - Cưỡi gió qua đèo
- 15/01/2010 08:34 - Con mèo hen
- 08/01/2010 10:05 - Những cánh hoa bay
- 30/12/2009 15:25 - Tên xấu tên tốt
Tin cũ hơn:
- 25/12/2009 12:34 - Bữa ăn chiều cuối năm
- 25/12/2009 12:33 - Cứu trợ
- 25/12/2009 12:31 - Bão
- 18/12/2009 13:01 - Chào buổi sáng!
- 11/12/2009 16:03 - Dây tơ hồng



