Nó tên Nhớp. Con gái mà tên xấu đến ma chê quỷ hờn. Đơn giản, vì người vùng tôi quan niệm rằng, tên xấu ma khỏi vọc, dễ nuôi. Cho nên, cũng lắm đứa được tính toán kỹ mới có tên là Đách, Xầm, Đớm, Thúi… Thậm chí, thật buồn cười, người ta lấy cả những bộ phận tục tĩu trong cơ thể con người để đặt tên cho con. Vậy là nghe cái tục nhất cũng có thể phần nào hiểu ra đời sống tâm linh của người dân quê tôi.
Tên Nhớp mà nó không nhớp. Ngược lại, còn cao giàn, cao mũi, dài tóc, trắng da… ngó sướng mắt lắm. Chỉ tiếc cho tạo hóa, không hiểu vì ý đồ gì lại tạc ra cái miệng nó rộng hoác. Mỗi khi cười, nó phơi lộ trên dưới hai hàm răng to và trắng như ma. “Đàn ông rộng miệng thời sang. Đàn bà rộng miệng tan hoang cửa nhà”. Câu hát dân gian ấy mà vận vào tướng số của nó thì nghe ớn lạnh lắm.
Nó là nguyên mẫu một nhân vật chính trong truyện ngắn của tôi. Kết truyện tôi viết: “Chuyện tôi kể là có thật, thật trên chín mươi phần trăm. Ai không tin xin mời đến xóm Chuối ở thôn An Đông để thị sát”. Truyện được đăng trên báo địa phương số Tết. Sau đó chẳng lâu, không ngờ có người đã tìm đến thôn An Đông thật. Để xem mặt Nhớp. Chỉ vì một lẽ, Nhớp “không chồng mà chửa mới ngoan…”. Câu sau bị độ lại ca dao: “Có chồng mà chửa anh sang làm gì?”.
Nhà tôi với nhà nó chỉ “cách nhau cái giậu giỡn chơi vật vờ”. Mỗi khi xe Hon đa bíp còi, pha đèn bên nhà nó thì chó nhà tôi lại sủa vang. Tôi không ghét gì nó mà chỉ ghét thứ âm thanh “lách cách… lẹt bẹt… lốp bốp…” bên đó cứ hằng đêm khoan nhặt, nhặt khoan như tát nước nóng, nước lạnh vào tim óc tôi. Có lúc lại thêm những tiếng cười ướt mềm, ưỡn ẹo chen vào giữa điệu nhạc Pop hát bằng tay ấy. Thật tình mà nói, thứ âm thanh đặc trưng đó như muốn tra thêm tai mắt, chắp thêm lông cánh cho trí tưởng tượng vốn đã phong phú của một nghệ sĩ như tôi. Đâu đó một vùng ngực trần, một cặp đùi non, một mùi thơm da thịt… cứ như trêu ngươi cái tuổi tứ thập của tôi rằng, không thích hồi xuân thì cũng đâu có chịu nhốt vào đông.
- Tổ cha hắn, mới mở mắt ở truồng chạy ngoài đồng đây mà học đòi đâu được cái thứ mát xa mát gần ấy, giỏi thiệt. Xóm ni từ hồi khai thiên lập địa tới chừ có ai làm cái nghề lạ đời đó đâu. Ngó như chó cái động đực, tối mô cũng dẫn cả đám chó đực về, phá nát xóm chẳng cho ai ngủ.
- Ơ, cái ông ni thiệt! Bộ ghen với mgười ta hả? Con Nhớp nó không cha không mẹ, không chồng, nó muốn thương ai, ngủ với ai thì mặc xác nó. Miễn sao nó không ăn trộm ăn cướp của mình là được. Can cớ chi ông! Tui hả, tui tuyên dương nó đấy, để nó móc sạch túi mấy thằng dê xồm cho đáng đời. Giỏi chê, ông cứ chê trước mặt nó đi. Nó chửi cho mà vuốt mặt chạy không kịp!
- Bà bênh nó thì cứ theo nó mà dụ dỗ mấy thằng đàn ông?
- Tui không còn trẻ mỏ nữa, chứ tui mà như nó hả, ngán chi! Tui nói thiệt cho ông biết, con Nhớp mà không lấy được tiền mấy thằng ngu ấy để sống, để nuôi con hả, nó phá nát xóm làng này cho mà coi. Đến lúc đó thì ông liệu hồn mà lo chôn giấu vàng bạc. Nó làm đĩ mười phương nhưng vẫn còn biết chừa lại một phương là tốt rồi.
Đúng, nghĩ cũng tội nó chớ, ly dị chồng chưa đầy năm, mẹ nó đã đi lấy chồng khác. Mới chín tuổi nó đã phải sống với thằng cha không phải là cha, suốt ngày rượu chè say khướt. Đến lúc chết mà cái nhà tranh như ổ chuột của chị Dậu vẫn không sửa nổi, mưa dột chẳng chừa một chỗ đứng cho yên. Không thấy con người ta giàu có, nhà cửa đường hoàng mà quậy phá nát làng nát xóm đó sao.
- Nhưng thà rằng đi đâu xa khuất mắt thì thôi. Ở quê mình, làm cái nghề chướng tai gai mắt đó ai chịu nổi. Tui mà làm công an hả, tui bắt nhốt đầu ngay lập tức…
Nó là thế, luôn gắn với những nhận định trái chiều, với đủ lý do khen - chê, phản đối - bênh vực khác nhau. Tôi, thằng từng quyết việc gia đình, xã hội như vua, cũng khó mà đưa ra được sự phán quyết rõ ràng.
***
Một buổi trưa vắng, nó đạp hàng rào gai khô sang nhà tôi. Con chó vàng sủa dữ dội như biết tỏng tòng tong đây là gốc rễ của những mùi lạ, những tiếng máy xe phá đêm. Tay nó quơ quơ cây roi tre đuổi chó mà mắt thì nhìn thẳng vào nhà tôi. Nó lên tiếng khi vừa đến mép sân: “Chú Tư có ở nhà không, chú Tư?”.
Một phần tôi hơi hoảng vì không biết có việc hệ trọng gì mà nó lại sang nhà tôi giữa trưa nắng nóng thế này? Một phần là cảm giác gai gai xấu hổ khi nhớ có lần nằm một mình buồn quá, tôi đã nghĩ đến chuyện gọi nó sang để nhờ đấm lưng cho đỡ nhức mỏi.
Nó loanh quanh khen con chó vàng nhà tôi khôn, cây xoài nhiều trái, hỏi thằng con tôi giờ học hành thứ chi, thím Tư sao lâu nay không thấy về… Nóng ruột, tôi gợi ý nó mới chịu đi thẳng vào việc:
- Dạ, thưa chú, cũng có chút việc định sang nhờ chú. Chuyện hồi hôm đó mà, chắc chú biết rồi?
À, hóa ra là chuyện đánh ghen trong xóm khi hôm. Đi công tác về khuya quá, không được tận mắt chứng kiến nhưng sáng nay trong quán cà phê tôi có nghe thiên hạ bàn tán xôn xao. Chỉ nghe kể đã mường tượng được chuyện ly kỳ chẳng thua kém phim chưởng Hồng Kông. Chuyện thế này, vợ người ta thình lình dẫn phe cánh tới nhà nó, bắt quả tang nó đang đè chồng mình ra mà bóp nắn, mà đấm đáp. Trong thế lưỡng đầu thọ địch ấy, anh chồng đã ra tay hảo hớn bảo vệ người thế cô: “Về đi! Bà thúi quá, về ngay không tui đớp cho mấy bạt tai chừ!”. Nghe câu ấy, tim Hoạn Thư càng loạn nhịp, máu óc lộn nhào: “Đánh hả, giỏi thì đánh đi, đánh nè, đánh cho tao chết để đi theo mấy con đĩ!”. Càng nói, chân chị càng sấn tới, mắt rực lửa. Tức quá, anh chồng đạp cho vợ một đạp, ngã chúi trên cát. Trận chiến bắt đầu từ đó, không phải chỉ có hai phe hữu sự mà thêm chuyện “đánh hôi” lùng nhùng dây mơ rễ má. Là do hàng xóm khi nghe la làng chạy tới chẳng biết ất giáp mô tê gì cứ lao vào bảo vệ người bị đánh. Đặc biệt hăng là thằng Đảnh, cái thằng chuyên đi đánh thuê và uống rượu gạo thi cho xóm. Khi công an kịp đến lập biên bản thì con Nhớp bị sưng chân phải, bước đi cứ cà nhắc. Trên trán nó nổi một cục như trứng gà xanh. Không biết ai đã vô tình hay cố ý đánh trúng nó chứ còn tình địch thì chỉ hét dọa, vung tay là chủ yếu.
- Không, chú không biết chuyện gì. Tôi giả vờ. Khi hôm chú không ở nhà.
Nó bắt đầu kể, cách kể cứ chuyện nọ xọ chuyện kia, tùy hứng tạt ngang chỗ này, cắm sâu chỗ nọ. Nhưng qua kiểu cà kê dê ngỗng rề rà ấy, nó tập trung ghim vào thằng Đảnh, khi bóng gió, lúc tỏ lộ ra mặt.
- Chú nghĩ coi, đàn ông gì mà bần, cứ ưa đi rình mò chuyện riêng của người ta. Thấy con trai đến nhà là hắn lẻn sang rình mò. Bắt được quả tang, tui chửi cho một trận vuốt mặt mũi không kịp. Thế là hắn thù vặt. Hồi hôm, chính hắn đã báo tin cho vợ người ta đến quậy phá, rồi giả vờ can ngăn để đánh tui. Đồ thù vặt. Chừ còn sưng cái đầu đây nè! Quỷ thần linh thiêng đâu, sao không vặn cổ cái thứ đàn ông chết tiệt ấy đi cho rồi.
Tôi cố nén bực bội, chịu khổ im lặng ngồi nghe, cho đến khi nó kết luận:
- Chừ tui sang đây là để nhờ chú một việc, nhờ chú viết giùm một lá đơn để tui kiện hắn ra tòa. Lần này tôi quyết kiện cho đến nơi đến chốn để hắn bỏ cái thói tật “không lấy cố khuấy cho hôi”. Sợ gì không kiện, chú!
- Thấy tôi im lặng, nó lấy tay quệt nước mắt rồi tiếp:
- Nói thiệt chú, ai không muốn có gia đình, chồng con yên ổn để khỏi phải mang tiếng này tiếng nọ với bà con làng xóm. Nhưng dễ chi chú. Thấy tui ở một mình, đàn ông họ hay đến. Mà họ đến vô lẽ mình không tiếp. Còn tiếp thì lắm chuyện phiền phức. Mà xóm mình cũng tệ thiệt, tui là gái không chồng, tui có quyền kiếm chút chồng để nương tựa. Vậy mà hở ra chút xíu là họ lại soi mói, cạnh khóe. Nhiều lúc nghĩ buồn, tui muốn chết quách đi hoặc là lấy đại một thằng đàn ông đui què sứt mẻ nào đó cho xong. Mà đâu được chú, họ chọc phá cho vui chứ ai yêu thương chi mình. Say họ đến với mình, tỉnh rượu họ lại về với vợ con.
***
Thôn đang ở giai đoạn phấn đấu xây dựng thôn văn hóa. Sau lần kiện thưa “lợi bất cập hại” ấy, con Nhớp bị buộc làm giấy cam đoan không được gây mất an ninh trật tự thôn xóm. Nếu tái phạm sẽ phải chịu hoàn toàn trách nhiệm trước pháp luật. Còn thằng Đảnh thì bị phạt cảnh cáo vì tội đánh người gây thương tích nhẹ. Ra đường, người ta nhìn con Nhớp là để xem nó có đúng là gái làm tiền, gái đi cướp chồng người ta không. Còn nhìn thằng Đảnh thì với ý rằng a, thằng này chuyên đi rình mò chuyện trai trên gái dưới đây. Ở cái làng vung úp cũng kín này, những chuyện xì-căng-đan kiểu đó xảy ra vào giờ trước ở góc đông thì giờ sau ở góc tây mọi người đã bàn tán xôn xao. Thế là không biết có phải vì chút sĩ diện tối thiểu ở mỗi con người hay không, Nhớp gửi con cho người thân, bỏ đi làm ăn xa. Nói là đi làm ăn nhưng kỳ thực chẳng ai biết nó làm gì, ăn gì ở đâu. Chỉ thỉnh thoảng thấy nó về, khi bằng xe Hon đa mượn, khi một người nào đó chở với áo quần tươm tất lắm. Nghe nói mỗi lần về, nó gửi tiền nuôi con cũng hậu hỉ chẳng kém một bà chủ.
Có một thời xóm tôi bỗng đẹp ra. Đường làng xanh sạch, nhà mới kiêu hãnh, cánh đồng tự tin… Nhưng mà dân số lại thưa vắng. Thanh niên đi học xa gần hết, người có của, có thế lại muốn kết hợp, mở rộng tầm làm ăn xuống dưới phố. Còn lại chủ yếu là người già và trẻ con. Phụ họa vào khúc ca ly hương của xóm, sau con Nhớp là tiếp đến lượt tôi xuống tỉnh nhận công tác mới. Kể từ dạo ấy, tôi rất ít khi gặp con Nhớp, nó hiền dữ, nhớp sạch đố biết. Hàng rào giỡn chơi bằng gai tre giữa nhà tôi với nhà nó khô mục dần, cỏ dại mọc rậm rịt.
Một buổi chiều buồn cô đơn như nhiều buổi chiều tương tự đối với những cán bộ công tác xa nhà như tôi. Người ta có gia đình, sau giờ hành chánh rộn ràng đưa đón vợ con, còn mình thì ngồi rũ như tàu lá chuối khô gặp mưa. Nhậu. Điệp khúc ấy nhiều khi nghe chán tới óc. Nhưng mà biết làm gì đây từ lúc nhập nhòa điện phố cho đến khi cố dỗ được giấc ngủ? Vô lẽ cứ ôm cái ti vi cơ quan mà ngồi như một dấu chấm than? Vậy là tôi quyết định rủ thằng bạn cùng cảnh ngộ đi làm mấy ve. Ừ, làm thì làm, đời bị ma vọc rồi ngán chi, vài năm nữa rồi cũng về hưu thôi. Nó trả lời không vui mà cũng chẳng buồn.
Nó đưa tôi đi gội đầu, mát xa. Hôm nay tao có tiền đây, đồng tiền xương máu ngoài lương hẳn hoi. Nghe nói tiệm Hạnh Ngộ mới khai trương, có nhiều em “dày cơm” lắm. Hơi xừng xừng, nó thuyết phục tôi hay như người quản trò kinh nghiệm lâu năm. Tiệm chật xe, chật người. Còn chỗ không em? Nó vỗ bốp vào mông cô chủ. Còn một ghế, anh! Em nào đấy? Bé Diễm Trinh mới về, hương đồng cỏ nội thứ thiệt đấy, mát lắm. Tên đẹp há!
Diễm Trinh? Sao lại thấy quen quen? Không, tôi không thể nhầm được, cho dù chân bước không vững, cái nhìn cứ bị xoay vòng vì men bia. Con Nhớp! Đích thị là con Nhớp rồi, con Nhớp chỉ cách nhà tôi cái hàng rào tre giỡn đùa.
Tội nghiệp, cha mẹ nó muốn đặt tên xấu là để ma khỏi vọc
TIÊU ĐÌNH
- 05/02/2010 12:57 - Quê ngoại
- 29/01/2010 10:18 - Im lặng của gió
- 22/01/2010 05:32 - Cưỡi gió qua đèo
- 15/01/2010 08:34 - Con mèo hen
- 08/01/2010 10:05 - Những cánh hoa bay
- 25/12/2009 12:35 - Bệnh nhân của tôi
- 25/12/2009 12:34 - Bữa ăn chiều cuối năm
- 25/12/2009 12:33 - Cứu trợ
- 25/12/2009 12:31 - Bão
- 18/12/2009 13:01 - Chào buổi sáng!



