Vi và một nhóm con gái đang mải bình phẩm về ai đó thì Trường lớp trưởng vội vã xách ba lô bước vào lớp. Vừa bước cậu ta vừa tranh thủ giải quyết bữa sáng với một ổ bánh mì.
Có tiếng ai đó kêu lên:
- Mèo hen đã tới.
Dường như đang mải đăm chiêu suy nghĩ cái gì đó mà “mèo hen” không thèm để ý tới “tiểu thư” Vi cùng nhóm bạn đang nhìn chằm chằm vào mình, cái nhìn soi mói như thể Trường vừa tới từ một hành tinh lạ. Cậu trở về chỗ ngồi quen thuộc của mình sau khi cô nàng Vi kênh kiệu kịp ném theo một cái nguýt rõ dài.
Bất hạnh thay khi Trường rơi vào một lớp với chín mươi chín phần trăm là con gái còn lại một phần trăm con trai, đó là cậu. Nhưng cũng đáng tự hào thật vì cậu được tôn vinh “người đẹp trai nhất lớp”.
Và đương nhiên, cậu giữ chức lớp trưởng, quản lý bốn mươi ba cái mồm ngoa ngoắt hay bàn chuyện người khác. Bất hạnh thay, cậu là chủ đề bị bình phẩm nhiều nhất. Bốn mươi ba tiểu thư đặt cho Trường những cái biệt danh quái dị. Trường “dài”, đương nhiên hiểu theo nghĩa Hán - Việt, Trường có nghĩa là “dài”. Mỗi khi thấy cậu xuất hiện, các cô lại thốt lên một câu chào đón:
- Cao bồi Trường đến. “Dài đại nhân” giá lâm!
Nhưng cái biệt danh quen thuộc nhất mà mọi người vẫn thường gọi cậu ta là “con mèo hen”. Đúng thật. Nhìn cậu ta trông như một con mèo hen. Ngoại hình của Trường không được đẹp trai cho lắm, các tiểu thư còn liệt cậu vào hàng “dị nhân”. Bù lại, Trường có một tâm hồn sôi nổi, luôn luôn nhiệt tình giúp đỡ người khác. Đặc biệt, đối lập với cái vẻ nhếch nhác thường ngày, cậu là một người thông minh, dí dỏm và hay pha trò.
Mặc dù là sinh viên sư phạm, không đóng học phí, lại được ở ký túc xá và luôn là một sinh viên xuất sắc giật học bổng của trường nhưng cậu ta vẫn tất bật với việc làm thêm, dạy kèm để kiếm tiền trang trải cuộc sống và học thêm ngoại ngữ. Trong mắt mọi người, Trường thật cần cù, chịu khó. Trong mắt các tiểu thơ lớp 47A - Sư phạm Văn, Trường là chàng trai làm xấu đội hình của cả lớp. Đặt Trường đứng bên cạnh Vi quả là một bức tranh tương phản. Mọi người vẫn thường bảo thế.
Trong khi Trường xuất thân trong một gia đình nông thôn nghèo, bố mất, chỉ còn mẹ ở quê một mình thì Vi lại là con gái rượu của một gia đình khá giả chính gốc Hà Nội. Cả ngoại hình lẫn thân thế Vi hơn hẳn cậu. Vì là hoa khôi Văn 47A, hoa khôi trường Sư phạm. Mẹ là giảng viên trường cô đang theo học, bố là giám đốc ngân hàng. Còn Trường là ai?
Mọi người thấy cặp đôi đối lập đem gán ghép cho vui chứ chẳng ai nghĩ gì. Trong lớp mọi người đều quý cậu và xem “con mèo hen” như người anh cả. Trường cũng biết thế, cậu vẫn mỉm cười im lặng trước những lời đùa vui châm chọc của mọi người. Đôi lúc cũng cảm thấy mặc cảm về mình nhưng là người cứng rắn và giàu nghị lực, chuyện đó đối với Trường có đáng gì khi cậu còn có bao điều khác cần phải lo nghĩ.
Còn Vi, cô gái nổi tiếng kiêu kỳ. Hàng ngày có hàng tá công tử bột cưỡi xe xịn, cổ đeo xích vàng, đầu vuốt ngược bám gót mà cô vẫn phớt lờ. Trường là cái gì trong mắt Vi?
- Đồ nhà quê!
Cô nói và ném theo cái nguýt rõ dài.
Trường vẫn vờ như không nghe thấy. Cậu vẫn mải mê ghi ghi chép chép với cuốn sổ bìa gáy da đã cũ. Đoạn, cậu ngẩng đầu lên nói:
- Các tiểu thư sao hôm nay im lặng thế? Để tớ kể cho các cậu nghe chuyện hôm nay của tớ nhé. Sáng nay tớ vừa gặp phải một vụ tai nạn cực kỳ nguy hiểm. Suýt chút nữa tớ không có mặt ở lớp để thu bài thi tiểu luận hôm nay. Chiếc xe “mẹc” của tớ tông đổ một chiếc xe công-tai-nơ mười tám bánh bốn cầu làm tắc nghẽn cả đoạn đường cao tốc. Các cậu có biết chuyện gì xảy ra không?
Giọng Trường chìm xuống chậm rãi, vẻ nghiêm trọng. Mọi người lao xao nhưng vẫn chú ý lắng nghe. Cậu vẫn tỏ ra chần chừ:
- Khó nói lắm…
Tiểu thư Mai vừa vuốt tóc Vi vừa nói:
- Chuyện gì nói đại đi. Ông này cứ hay quanh co!
- Chiếc xe “mẹc” của tớ bị xịt lốp phải dắt bộ gần hai cây số mới tới trường.
Mọi người cười ồ lên một cái rồi đồng thanh bảo:
- “Mèo hen” lại nói hớt.
Bỗng có chuông reo vào lớp. Mọi người trở về vị trí của mình. Trường khẽ đảo mắt liếc qua Vi, trông cô có vẻ phớt lờ những chuyện cậu đã nói. Trường ngồi bàn đầu, bàn kế sau là tiểu thư Mai và tiểu thư Vi. Hôm nay có bài thi kết thúc học phần bằng cách làm tiểu luận, cô giáo ra đề xong đi ra ngoài và bảo lớp trưởng quản lý lớp.
Ngay khi cô giáo bước ra cửa, cả lớp nhao nhao lên như một cái chợ để bàn tán, trao đổi. Mọi người lại quay sang hỏi “giáo sư” Dài. Trường mải mê giảng giải cho mọi người, Vi vẫn phớt lờ tỏ vẻ mình không cần quan tâm. Nhưng cô lại cắn bút mãi vẫn không viết nổi cái mở đầu. Thấy Vi lúng túng, Trường giải thích lại và vạch hẳn dàn ý đưa cho Vi bằng một mẩu giấy nhỏ. Mọi người lại ồ lên ghen tị bảo:
- Giáo sư “Dài” thiên vị rồi. Nhất cái Vi nhé.
Cả lớp cười ồ lên làm mặt cái Vi đỏ ửng. Ban đầu Vi tỏ ra không cần sự giúp đỡ của Trường nhưng sau thời gian gấp gáp cũng phải làm theo để hoàn thành bài thi. Trước lúc nộp bài, cái Mai đứa con gái chúa nghịch ngợm của lớp kịp dán lên lưng Trường một mẩu giấy vẽ hình con mèo hen nhếch nhác đang rửa mặt.
Tan học. Mọi người hối hả ra về. Trường mãi lụi cụi với chiếc xe đạp bị xịt lốp chưa biết xoay xở thế nào. Những ánh mắt chăm chăm nhìn vào lưng áo cậu, các cô gái gục đầu vào lưng nhau cười. Cậu vẫn không hề biết. Đang xoay xở dắt xe đạp ra cổng trường thì thoáng thấy bóng Vi lướt qua cùng với mùi nước hoa quen thuộc. Ba bốn công tử bột đang đợi sẵn ngoài cổng trường. Vi rẽ đi lối khác. Bất thình lình cái Mai đằng sau nhảy xổ tới quàng lấy cổ Vi, tay cầm con thạch sùng lắc lư trước mặt. Bỗng cô khuỵu xuống ngất xỉu. Cái Mai không biết Vi vốn có bệnh yếu tim, từ nhỏ đến giờ nó sợ nhất là thạch sùng.
Trong khi cái Mai cùng các cậu công tử bột mặt trắng bợt bạt, hớt hơ hớt hải chưa biết làm gì thì Trường quẳng chiếc xe đạp xuống lao tới bế xốc Vi đưa tới bệnh viện.
Khi Vi tỉnh dậy thì chỉ thấy cái Mai ngồi bên cạnh. Đầu nó hơi cúi xuống như kẻ hối lỗi. Mẹ Vi vừa đi ra ngoài làm thủ tục nhập viện. Vi tỉnh dậy, khuôn mặt có vẻ tươi tỉnh hơn. Cô nhìn một lượt xung quanh phòng như tìm kiếm điều gì.
Cái Mai lên tiếng:
- Cậu tỉnh rồi à. Tớ xin lỗi nha. Thực lòng tớ đâu cố ý. Tớ đâu biết…
Rồi nó khóc rấm rứt. Vi cười trìu mến, cặp môi còn nhợt nhạt:
- Không sao mà. Ai đưa tớ vào đây thế?
- “Con mèo hen”...
Mặt Vi thoáng ngượng ngùng, hai tai cô đỏ chín.
- Đưa cậu vào đây xong, “mèo hen” phải đi gia sư luôn, không kịp ăn uống gì. “Mèo hen” bảo chiều cậu ta quay lại. Đấy, lọ hoa cẩm chướng kia “mèo hen” mua tặng cậu đấy. Cũng lạ, sao cậu ta lại biết cậu thích hoa cẩm chướng nhỉ?
Cả Vi và Mai đều không ngờ “con mèo hen” ốm yếu hàng ngày trong phút chốc lại nhanh nhẹn và khỏe như một con báo vậy. Trong khi mấy chàng công tử béo tốt đứng trơ ra thì “mèo hen” lao tới bế xốc Vi lên và đưa đến bệnh viện cách đấy năm trăm mét. Lúc đó dù bất tỉnh nhưng Vi vẫn cảm nhận được đôi vòng tay ấy thật rộng lớn, hơi thở ấy thật ấm áp. Đâu còn là “con mèo hen” ốm yếu thường ngày mà cô thường dè bỉu.
Vi đưa lọ hoa cẩm chướng lên ngửi. Mùi hương thơm lạ đến yên bình. Thoáng chốc, cặp môi và đôi má nhợt nhạt bỗng ửng hồng.
HOÀNG NGHĨA
- 05/03/2010 12:48 - Điệp
- 26/02/2010 14:05 - Duyên nợ tuổi Dần
- 05/02/2010 12:57 - Quê ngoại
- 29/01/2010 10:18 - Im lặng của gió
- 22/01/2010 05:32 - Cưỡi gió qua đèo
- 08/01/2010 10:05 - Những cánh hoa bay
- 30/12/2009 15:25 - Tên xấu tên tốt
- 25/12/2009 12:35 - Bệnh nhân của tôi
- 25/12/2009 12:34 - Bữa ăn chiều cuối năm
- 25/12/2009 12:33 - Cứu trợ



